3. NHÀ HÁT SẦU RIÊNG ( VICTORIA ESPLANADE)
Buổi chiều ngày thứ hai trên đất Sin là một ngày thứ bảy cuối tuần, con rể tôi nói với vợ: mình đưa má đi vịnh Marina đi em! Con gái nháy nháy với
Nắng chiều chưa tắt hẳn nhưng khu vực xung quanh nhà hát Victoria Esplanade đã đông nghịt: Có nhiều gia đình cha mẹ, ông bà, con cái đều có mặt ở đây, ngồi trên những bậc tam cấp để ăn uống, trò chuyện. Đông nhất là thanh niên nam nữ, họ ngồi bên nhau thật tình tứ và hạnh phúc… Gần đây, tôi và ông xã tôi bỗng dưng dễ dãi và rất thông cảm với bọn trẻ khi thấy bọn chúng biểu lộ tình cảm khi bên nhau, có lẽ chúng tôi cảm thấy xã hội mình bây giờ quá nhiều bạo lực, hiếm có những tình cảm yêu thương! Cuộc đời chúng ta lắm nỗi lo toan, sao chúng ta không yêu thương nhau để cuộc đời thêm hương vị nhỉ!
Những tia sáng cuối ngày vẫn còn ánh lên cuối chân trời, phía có nhiều tàu cập theo bến cảng. Con rể tôi “nói nịnh” má vợ: Má đứng chỗ này đi, con chụp cho má một pô lấy luôn cảnh Marina Bay Sands phía sau lưng má, đẹp lắm đó! Con gái lại phụ họa theo: má chụp hình là đẹp nhất “dzồi”!
Khi bản nhạc cuối cùng chấm dứt cho lượt trình diễn chiều nay, những tràng pháo tay vang dội lặp đi lặp lại nhiều lần tưởng chừng không dứt thì trên sân khấu các nghệ sĩ cũng cúi đầu chào khán giả liên tục nhiều lần mà không thể rời sân khấu được. Tuy không có hoa tặng cho các nghệ sĩ, nhưng màu trang phục đỏ thắm của các nghệ sĩ dưới ánh đèn sân khấu lung linh tưởng như những bông hoa di động đang nở bừng tràn ngập sảnh đường.
Khi rời khỏi nhà hát, ba mẹ con tôi đi trên một chiếc cầu bắc ngang sông Singapore để tiến qua tượng đài đầu sư tử phun nước, biểu tượng của đảo quốc sư tử. Trên cầu đã có khá đông các nhà nhiếp ảnh không chuyên ( đó là những du khách) với những chiếc máy ảnh đủ kiểu, đang chọn góc nhìn để chụp cho được hình ảnh người thân của mình đưa bàn tay hứng lấy vòi nước phun từ miệng đầu sư tử. Con rể tôi cũng bày trò cho tôi và con gái tôi đứng trong tư thế đưa bàn tay hứng lấy những tia nước. Chung quanh khu vực này, du khách đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Tôi dễ nhận ra họ nhờ màu da, màu tóc hoặc nhờ trang phục. Có những người châu Âu, họ đang sải những bước dài đi bên nhau hoặc ngừng lại để ghi vài hình ảnh trong chiếc máy của họ. Có một tốp du khách Hàn Quốc hay Nhật Bản không rõ vì khó phân biệt ở đôi mắt nhỏ tí, vừa hẹp vừa dài, trang phục áo pull quần jean không có nét đặc trưng lắm. Họ trò chuyện rất nhỏ nhẹ và kín đáo. Lại có những gia đình người Ấn Độ, gồm cha mẹ, vợ chồng, con cái cùng nhau vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Thật là một cảnh tượng sinh động hào hứng!
Dòng người tấp nập trên đường đưa chúng tôi đi bộ khá xa nhưng không thấy mỏi chân vì chung quanh mình từng tốp năm, tốp ba xuôi ngược trên đường nói cười huyên thuyên, phố sá rực rỡ ánh đèn màu. Chúng tôi dường như không còn ý niệm về thời gian nữa. Khung cảnh thành phố rộn rịp, ánh sáng phồn hoa đô hội và đám đông đã đánh lừa cảm giác mình mất rồi!